Nghị lực phi thường của một cô giáo mắc ung thư vú

28-06-2016 09:44 | 74 lượt xem

Từ một người phụ nữ với cuộc sống bình dị..

Chị Hương, sinh năm 1980 tại Hà Tây là nhân vật chính trong câu chuyện lần này mà Emuglucan muốn chia sẻ với các bạn. Cũng giống như bao người phụ nữ khác, chị Hương có một tuổi thơ êm ấm bên gia đình, cha mẹ. Khi trưởng thành, chị chọn làm giáo viên tại một trường tiểu học gần nhà. Cuộc sống êm đềm trôi qua. Chị lập gia đình và có 2 đứa con kháu khỉnh, dễ thương. Dù cuộc sống vẫn còn nhiều bộn bề lo toan nhưng với chị, đó là một thiên đường.

Chị bảo chị biết mình ung thư vú rất tình cờ, ” Hôm đó tôi nhìn vào gương thì thấy bộ ngực của tôi có điều bất thường. Vú bên phải trơn tru trong khi bên trái lại nhăn nheo. Bên to bên nhỏ rõ rệt, ấn vào cảm giác đau nhói“. Biết sự chẳng lành, chị nhanh chóng đến bệnh viện kiểm tra, thì biết mình bị ung thư vú.  Ngày biết mình bị mắc ung thư vú là ngày giông tố kéo đến phá tan thiên đường nhỏ bé của chị.  Hoang mang, lo lắng và sợ hãi là những cảm xúc đầu tiên đến với chị. Thời điểm này vì lí do kinh tế và thương 2 con còn quá nhỏ, chị không điều trị tại bệnh viện. Được một người hàng xóm mách dùng thuốc nam, chị liền nghe theo. Thế nhưng, càng về sau, các triệu chứng của bệnh không giảm bớt. Khi đi khám ở bệnh viện K, kết quả kiểm tra cho thấy bệnh của chị đã quá nặng. Khối u lớn lên từng ngày và xâm lấn vào các khu vực xung quanh, đã có hiện tượng di căn vào xương.

Dưới chỉ định của bác sĩ, chị phải trải qua một cuộc đại phẫu thuật, cắt bỏ 2 tuyến vú và 2 buồng trứng cùng một lúc. Sau cuộc phẫu thuật này, sức khỏe của chị hoàn toàn suy sụp. Không ai còn nhận ra cô giáo tiểu học nhanh nhẹn ngày nào. Mọi động tác, cử chỉ, đi lại, vệ sinh cá nhân… đều phải nhờ đến sự hỗ trợ của người thân. Để có thể đặt chân xuống giường để đi được vài bước là cả một nỗ lực vô cùng to lớn. Trong giai đoạn này, thật may mắn vì chị vẫn có những người thân yêu bên cạnh để sẻ chia những khó khăn, vất vả. Chồng chị ở nhà vừa đi làm, vừa chăm sóc 2 đứa con nhỏ. Mẹ đẻ chị đưa chị đi viện điều trị. Nếu trước kia bàn tay mẹ bồng bế nuôi chị nên người thì giờ đây lại một lần nữa bàn tay đó lo cho chị từng miếng cơm, giọt nước. Tất cả những yêu thương mẹ dồn hết cho chị, mẹ muốn sinh chị ra thêm một lần nữa.

…Đến một người phụ nữ với nghị lực phi thường.

Suốt quá trình điều trị dù chịu bao đau đớn về thể xác nhưng tâm của chị vẫn luôn một lòng hướng về Phật Pháp. Chính khoảng thời gian này đã giúp chị ngộ ra được nhiều điều. Nếu trước đây khi mới biết mình bị bệnh chị đã từng đặt câu hỏi: “Vì sao tôi lại là người bị bệnh? Vì sao tôi lại phải trải qua những đau đớn này?…” thì lúc này chị đã có câu trả lời. Chị nhận ra rằng mỗi một lời nói, hành động cử chỉ hàng ngày của mình cũng như gieo một hạt giống xuống đất. Nếu hạt giống đó tốt thì cây sau này sẽ được tốt tươi, nếu hạt giống không tốt, cây sau này sẽ lụi tàn. Từ đó chị không buồn bã, bi quan nữa. Chị chấp nhận căn bệnh của mình và quyết định chung sống hòa bình với nó. Chị bắt đầu ăn chay, niệm Phật. Mỗi ngày trôi qua, chị đều sống như thể đó là ngày cuối cùng. Chị trân trọng mọi điều trong cuộc sống và trở nên tích cực, lạc quan hơn.

Những khó khăn trong quá trình điều trị

Dưới di chứng của ca phẫu thuật và tác dụng phụ của các đợt truyền hóa chất, cơ thể của chị yếu đi từng ngày. Hàm lượng bạch cầu trong máu tụt giảm, chị không đủ sức khỏe để tiếp tục điều trị. Các bác sỹ khuyến cáo chị không nên tiếp tục ăn chay mà cần ăn đầy đủ chất hơn để tăng hàm lượng bạch cầu trong máu. Vì khi lượng bạch cầu giảm, sẽ ảnh hưởng đến khả năng miễn dịch và đề kháng của cơ thể, mà điều này lại vô cùng nguy hiểm đối với một bệnh nhân ung thư. Lúc này chị cảm thấy lo lắng. Từ khi tin và đi theo Phật pháp, chị coi việc ăn chay là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình. Lúc này chị phải đối mặt với 2 sự lựa chọn, 1 là tiếp tục ăn chay, 2 là ăn theo sự khuyến cáo của bác sĩ. Trong lúc đang loay hoay không biết phải làm sao, chị được một người bạn giới thiệu sản phẩm EMUGLUCAN. Bạn chị chia sẻ rằng hoạt chất Beta Glucan 1,3/1,6 trong sản phẩm Emuglucan sẽ góp phần đẩy mạnh khả năng sản sinh ra các tế bào bạch cầu nhằm nâng cao sức đề kháng của cơ thể. Bên cạnh đó bạn chị cũng hướng dẫn chị thực đơn những món ăn chay mà vẫn đảm bảo dinh dưỡng cho cơ thể. Thoạt đầu chị chưa tin lắm, nhưng sau khi dùng Emuglucan một thời gian kèm chế độ ăn chay hợp lý, các bác sỹ cho biết lượng bạch cầu trong cơ thể chị đang phát triển tốt, hoàn toàn đảm bảo để chị tiếp tục điều trị. Đây có lẽ là điều khiến chị vô cùng bất ngờ và vui mừng nên chị đã quyết định sử dụng EMUGLUCAN đều đặn. Và thói quen này vẫn tiếp tục tới tận bây giờ.

Niềm khát khao mãnh liệt được dạy học

Tháng 8 năm 2013 người chị vẫn yếu, đi lại còn khó khăn. Thế nhưng chị vẫn canh cánh nỗi niềm khi ngày khai giảng sắp tới gần. Chị biết tạm thời mình phải gác lại công việc của một cô giáo để tập trung vào việc chữa bệnh. Tuy nhiên chị vẫn khát khao được mặc chiếc dài vào ngày khai giảng để đến trường chào đón các em học sinh bắt đầu một năm học mới. Mong ước của chị thành hiện thực. Ngày khai giảng đó, rất nhiều thầy cô và học sinh trong trường đã rơi nước mắt. Ai cũng cảm thương và khâm phục khi nhìn thấy chị bước chậm từng bước trong tà áo dài giữa một ngày trời thu đầy nắng như thế. Nhiều người đã nghĩ có thể đó là lễ khai giảng cuối cùng của cuộc đời chị. Thế nhưng cho tới nay, thêm một mùa khai giảng sắp tới, chị không chỉ dự lễ khai giảng mà còn tiếp tục đứng trên bục giảng để gieo những mầm xanh yêu thương cho các em học sinh của mình. Vì nhiều lí do, chị không dạy học ở gần nhà nữa mà chuyển sang giảng dạy tại một trường tiểu học Quốc Tế tại Hà Nội.  Hằng ngày, người phụ nữ có thân hình nhỏ nhắn nhưng đôi mắt ngời sáng hy vọng và khát khao sống ấy vẫn  dậy sớm, bắt xe Bus đi làm. Tuy rằng công việc có nhiều áp lực, cả về chuyên môn lẫn khối lượng nhưng chị vẫn cảm thấy rất vui và hạnh phúc khi mỗi ngày trôi qua, chị lại được làm điều mà chị đam mê, lại được truyền cho các cô cậu học trò nhỏ của mình những điều hay, lẽ phải. Đó có lẽ cũng là phần thưởng xứng đáng cho tình yêu cuộc sống của chị.

Hy vọng không bao giờ tắt

“Cảm ơn Phật Pháp cho đã cho con niềm tin và con đường để vượt lên căn bệnh hiểm nghèo.Và cảm ơn Emuglucan, người bạn đã giúp mình có đủ sức khỏe và đề kháng để chiến đấu với bệnh tật.“!

Đó là tâm niệm mà chị luôn ghi nhớ cho tới bây giờ. Hiện tại các cơn đau không còn nhiều như trước. Tuy nhiên có những đêm khi thời tiết thay đổi, sau một ngày làm việc vất vả, những cơn đau đớn vẫn đến với chị. Có những lúc trong đêm khuya chị cắn chặt răng không dám kêu vì sợ người thân lo lắng. Rồi chị lại niệm Phật, uống thuốc đều đặn, và nghĩ đến thế gian còn nhiều người chịu khổ hơn mình, cơn đau cũng vì thế mà dần dần nguôi ngoai. Chúng tôi, những người thực hiện phóng sự này, luôn cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với chị. Và chúng tôi cũng mong rằng với những ai đang chiến đấu với căn bệnh ung thư quái ác này, hãy luôn tin tưởng rằng: mọi hy vọng, dù là le lói vẫn có thể vụt sáng nếu chúng ta tin tưởng vào những điều tươi sáng!

Fanpage Facebook